Install Theme

Your web-browser is very outdated, and as such, this website may not display properly. Please consider upgrading to a modern, faster and more secure browser. Click here to do so.

Ngọc Lam

Hóa ra cô cũng chỉ là kẻ cô độc mà thôi !
Apr 15 '14
Ở hoàn cảnh nào người đàn bà cũng có lắm cớ đau khổ hơn đàn ông, và họ đau khổ hơn đàn ông bội phần. Người đàn ông đã có nghị lực lại còn bận thi thố quyền lực của họ: Họ làm việc, họ đi lại, họ bận rộn, họ suy nghĩ, họ nhìn quán xuyến tương lai và tìm thấy trong đó niềm an ủi. Còn người đàn bà thì ngồi một chỗ, đối diện với u sầu không có cách gì khuây khỏa, họ cứ buông mình rơi xuống vực sâu thẳm của khổ đau, vực sâu bao nhiêu thì lời cầu nguyện và nước mắt chan chứa bấy nhiêu. Trang tiểu sử của người đàn bà bao giờ cũng gồm mấy chữ: ”Cảm xúc, yêu thương, đau buồn và tận tụy”

Ở hoàn cảnh nào người đàn bà cũng có lắm cớ đau khổ hơn đàn ông, và họ đau khổ hơn đàn ông bội phần. Người đàn ông đã có nghị lực lại còn bận thi thố quyền lực của họ: Họ làm việc, họ đi lại, họ bận rộn, họ suy nghĩ, họ nhìn quán xuyến tương lai và tìm thấy trong đó niềm an ủi. Còn người đàn bà thì ngồi một chỗ, đối diện với u sầu không có cách gì khuây khỏa, họ cứ buông mình rơi xuống vực sâu thẳm của khổ đau, vực sâu bao nhiêu thì lời cầu nguyện và nước mắt chan chứa bấy nhiêu. Trang tiểu sử của người đàn bà bao giờ cũng gồm mấy chữ: ”Cảm xúc, yêu thương, đau buồn và tận tụy”

(Source: wandering-wandering)

Apr 12 '14
Tôi ích kỷ, thiếu kiên nhẫn và đôi khi thiếu an toàn. Tôi phạm lỗi lầm, tôi đôi khi mất kiểm soát vào những giai đoạn khó khăn…
Nhưng nếu anh không thể thích nghi với tôi lúc tôi tệ hại nhất thì rõ ràng, anh không xứng đáng được ở bên tôi lúc tôi khỏe mạnh và tỉnh táo nhất.

Tôi ích kỷ, thiếu kiên nhẫn và đôi khi thiếu an toàn. Tôi phạm lỗi lầm, tôi đôi khi mất kiểm soát vào những giai đoạn khó khăn…


Nhưng nếu anh không thể thích nghi với tôi lúc tôi tệ hại nhất thì rõ ràng, anh không xứng đáng được ở bên tôi lúc tôi khỏe mạnh và tỉnh táo nhất.

(Source: wandering-wandering)

Apr 12 '14
Phụ nữ trên thế gian này có ai là không hư vinh? Chỉ có điều sự mê hoặc đó có đủ lớn hay không mà thôi!
[ Bị độc thân | Triệu Cách Vũ ]

Phụ nữ trên thế gian này có ai là không hư vinh? Chỉ có điều sự mê hoặc đó có đủ lớn hay không mà thôi!


[ Bị độc thân | Triệu Cách Vũ ]

(Source: wandering-wandering)

Apr 8 '14
Ai mang đau thương kết làm nuớc mắt. Ai mang sâu nặng kết thành thù hằn? Em đã xem tình yêu ấy là một phần của cuộc sống, xem anh là linh hồn của cuộc đời mình. Vui niềm vui của anh, đau cũng đau nỗi đau của anh… Nhiều lần tự hỏi chính mình nếu không phải là anh, tình yêu này không dành cho anh, thì liệu em có mang nhiều đau đớn thế này?
Anh phũ phàng ruồng rẫy tình yêu của em, cứ như có một bức tường vô hình ngăn em chạm vào trái tim ấy, bức tường đó là do anh dựng nên, để ngụy biện cho một trái tim đã hết yêu thương. Dần dần, anh đã biến thành mái hiên, trong cơn mưa người con gái nào cũng đến trú, anh trở thành một chiếc xe bus rẻ tiền người đàn bà nào cũng có thể bước lên, vài đồng bạc lẻ cũng có thể đi mải miết. Hóa ra cái sự chân thành của trái tim anh cũng chỉ đến thế thôi, quá ư là bèo bọt.
Nỗi đau của em đã chuyển thành nỗi sợ hãi, dù bề ngoài kiêu hãnh, mỉm cười và ngẩng cao đầu cất bước. Thẳm sâu trong trái tim, em tự nhủ sẽ không tin vào tình yêu, sẽ lại thu mình trong cái vỏ ốc vì sợ lại bị tổn thương lần nữa. Vết thương đó đã trở thành một vết sẹo làm em đau mỗi khi chạm tới.
Bởi thế lúc nào người âm thầm chịu đựng luôn là em, người khóc thầm cũng là em, người hụt hẫng cũng là em! Và người vô tâm mãi là anh.Tại sao hả anh?

Ai mang đau thương kết làm nuớc mắt. Ai mang sâu nặng kết thành thù hằn? Em đã xem tình yêu ấy là một phần của cuộc sống, xem anh là linh hồn của cuộc đời mình. Vui niềm vui của anh, đau cũng đau nỗi đau của anh… Nhiều lần tự hỏi chính mình nếu không phải là anh, tình yêu này không dành cho anh, thì liệu em có mang nhiều đau đớn thế này?

Anh phũ phàng ruồng rẫy tình yêu của em, cứ như có một bức tường vô hình ngăn em chạm vào trái tim ấy, bức tường đó là do anh dựng nên, để ngụy biện cho một trái tim đã hết yêu thương. Dần dần, anh đã biến thành mái hiên, trong cơn mưa người con gái nào cũng đến trú, anh trở thành một chiếc xe bus rẻ tiền người đàn bà nào cũng có thể bước lên, vài đồng bạc lẻ cũng có thể đi mải miết. Hóa ra cái sự chân thành của trái tim anh cũng chỉ đến thế thôi, quá ư là bèo bọt.

Nỗi đau của em đã chuyển thành nỗi sợ hãi, dù bề ngoài kiêu hãnh, mỉm cười và ngẩng cao đầu cất bước. Thẳm sâu trong trái tim, em tự nhủ sẽ không tin vào tình yêu, sẽ lại thu mình trong cái vỏ ốc vì sợ lại bị tổn thương lần nữa. Vết thương đó đã trở thành một vết sẹo làm em đau mỗi khi chạm tới.

Bởi thế lúc nào người âm thầm chịu đựng luôn là em, người khóc thầm cũng là em, người hụt hẫng cũng là em! Và người vô tâm mãi là anh.

Tại sao hả anh?

(Source: wandering-wandering)

Apr 3 '14
Khi hai người không đến được với nhau, đó không phải là do không yêu thương nhau, mà bởi vì họ quá hiểu nhau.Khi những lời hứa kiên định nhất sụp đổ, đó không phải là do không chung thủy, mà bởi vì mọi chuyện đã đi quá xa.[ Đi về  phía không anh | Trương Vũ Hàm ]

Khi hai người không đến được với nhau, đó không phải là do không yêu thương nhau, mà bởi vì họ quá hiểu nhau.

Khi những lời hứa kiên định nhất sụp đổ, đó không phải là do không chung thủy, mà bởi vì mọi chuyện đã đi quá xa.

[ Đi về  phía không anh | Trương Vũ Hàm ]

(Source: wandering-wandering)

Mar 31 '14
"Trong một cuốn nhật kí, chúng tôi đã từng viết, chúng tôi sẽ không bao giờ xa rời nhau, mãi mãi ở bên nhau, thế nhưng ai có thể biết rằng “mãi mãi” sẽ kéo dài trong bao lâu?"
Cô đơn vào đời Dịch: Phấn Hàn.

(Source: wandering-wandering)

Mar 31 '14
Từng đó năm trời, mọi nỗi buồn tôi đều một mình âm thầm chịu đựng, trừ quyển nhật kí ra, tôi không tìm được một nơi an toàn nào để trút bầu tâm sự, trừ cách viết ra, tôi chưa tìm được bất kì cách nào để làm giảm những áp lực đó… Bởi vì tôi quá tự ti. Tôi sợ nếu tôi nói ra mọi người sẽ khinh thường, sợ mọi người sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác, sợ bị mọi người cô lập. Bởi vì tôi biết những năm tháng trưởng thành của tôi chẳng vinh quang gì.[ Cô đơn vào đời Dịch: Phấn Hàn ]

Từng đó năm trời, mọi nỗi buồn tôi đều một mình âm thầm chịu đựng, trừ quyển nhật kí ra, tôi không tìm được một nơi an toàn nào để trút bầu tâm sự, trừ cách viết ra, tôi chưa tìm được bất kì cách nào để làm giảm những áp lực đó…

Bởi vì tôi quá tự ti. Tôi sợ nếu tôi nói ra mọi người sẽ khinh thường, sợ mọi người sẽ nhìn tôi bằng con mắt khác, sợ bị mọi người cô lập. Bởi vì tôi biết những năm tháng trưởng thành của tôi chẳng vinh quang gì.

[ Cô đơn vào đời Dịch: Phấn Hàn ]

(Source: wandering-wandering)

Mar 31 '14

Đau là cảm giác trống vắng khi nửa đêm tỉnh giấc không còn thấy vòng tay ấm áp ngày nào , là sự thất thần vô cớ mỗi khi làm bất cứ việc gì, là nỗi cô đơn trống trải sau mỗi lần con tim này nhói đau!

Anh có biết n
ỗi đau có thể diễn tả được đâu phải là nỗi đau thật sự… Anh có biết không?

(Source: wandering-wandering)

Mar 30 '14

(Source: linxspiration)

Mar 24 '14
Trước đây tôi đã từng thề son sắt: Tôi không quan tâm anh có thể lấy tôi hay không!
Nhưng có người phụ nữ nào lại không để tâm đến lời hứa hẹn cả một đời? Có người phụ nữ nào không muốn kéo người đàn ông mình yêu đi đến trước mặt người khác, nghe anh gọi một tiếng: “Bà xã!” Là phụ nữ, có mấy ai có thể thoát khỏi thứ hạnh phúc tầm thường này.

[ Đồng Lang Cộng Chẩm | Diệp Lạc Vô Tâm ]

Trước đây tôi đã từng thề son sắt: Tôi không quan tâm anh có thể lấy tôi hay không!


Nhưng có người phụ nữ nào lại không để tâm đến lời hứa hẹn cả một đời? Có người phụ nữ nào không muốn kéo người đàn ông mình yêu đi đến trước mặt người khác, nghe anh gọi một tiếng: “Bà xã!” 
Là phụ nữ, có mấy ai có thể thoát khỏi thứ hạnh phúc tầm thường này.


[ Đồng Lang Cộng Chẩm | Diệp Lạc Vô Tâm ]

(Source: wandering-wandering)